Tổng số lượt xem trang

Chủ Nhật, 28 tháng 11, 2010

Dáng Đông

Hoa mưa phùn say sưa bày hiện
Con phố đông buồn
Thời gian chạy không mở lời lan toả
Không gian đi im lặng xót xa mùa
Đêm nằm nghiêng đắm mình cánh gió
Đời phù du than thở canh thâu
Bóng ai du trong đêm xuôi phố
Bóng ai về thấp thoáng cô phòng
Tiếng đàn mưa âm giai rùng lạnh
Đời đôi khi chua chát dáng đêm

Thứ Sáu, 26 tháng 11, 2010

Quảng Trị Ợi

Cái vẫy tay chào của thằng bạn làm tôi có chút xốn xang trong lòng. Có chút gì tiếc nuối, chút gì hoài niệm về cái nơi tôi sinh ra và lớn lên. Bao nhiêu năm đã hằn sâu vào kí ức tôi những thứ bắt gặp hàng ngày. Từ cái tên của những vùng ruộng lúa trong làng, cho đến những ngõ ngách ngang dọc xóm vắng. Những cái tên cúng cơm của tất thảy chúng bạn thật đáng buồn cười, cho đến con vịt trống có đốm hoa màu trắng ở trên đầu của tôi, cái mùi thơm đặc trưng khi mẹ tôi kho cá và còn vô số thứ quen thuộc khác như  nụ cười của nhỏ làm tôi một thời khó ngủ liên miên.
Ngã ba Quảng Trị vào mùa xuân, những hạt mưa lất phất bay, gió đông cắn vào thịt da và rắc lên đó thứ cảm giác lạnh lùng buốt xương.
Cái thị xã nhỏ bé ấy trong kí ức tôi thực ra là một thứ phồn hoa lạ lắm cho đến ngày chiếc xe khách lăn bánh, chở tôi đi theo hướng nam tiến.
Thằng bạn của tôi vẫy tay chào trong sự nóng lòng rồi một ngày nó cũng sẽ ngồi trên chính chiếc xe khách này ngay lúc này đây và xe sẽ bắt đầu lăn bánh.Trong tôi như hai cảm giác thật nửa vời, chút muốn níu kéo , chút muốn thật nhanh thật nhanh lao đến những miền đất trong mơ.
Thế là những người trai trẻ ở quê hương chúng tôi cứ thế mà ra đi, ra đi như một chân lý để đi tìm những miền tương lai đang chờ phía trước.
Chúng tôi nô nức nhau chạy về phía các cỗng trường đại học, cao đẳng hay trung cấp, số ít không có điều kiện thì ra đi vào cổng các khu công nghiệp khu chế xuất để chí ít kiếm tiền về phụ giúp gia đình.
Và chúng tôi bỏ lại sau lưng mình những kí ức tuổi thơ, con đường làng thân thuộc và cả gia đình thân thương.
Tiếng còi xe như muốn xé toang cả xa lộ để chở chúng tôi đến những miền đất trong mơ.
Xe qua Huế, Đà Nẵng rồi dừng chân tại Sài Gòn.
Mùa Xuân như càng ngày càng ấm cúng hơn, những tia nắng bắt đầu ló dạng thay cho những đốm bấc phùn rét buốt thấu xương.
Tôi dừng lại giữa Sài Gòn với tâm trạng bỡ ngỡ, như đang hồi sinh ở một thế giới khác.
Tôi mừng thầm, đây mới chính là vùng đất của mình.
Thế là tôi lao vào công cuộc học tập. Thời gian bắt đầu trôi đi, những khó khăn bắt đầu đến, với sự chu cấp ít ỏi từ gia đình tôi,từ mấy sào lúa cong queo và vài chục con vịt chạy đồng. Tôi bắt đầu hiểu được gánh nặng trên đôi vai ba mạ thật nhọc nhằn, tôi lao vào làm thêm những gì có thể từ gia sư cho đến rửa chén bát.
Những ngày tháng đó cho tôi biết rằng Sài Gòn thật không bao giờ là hoa lệ và là miền đất hứa như tôi lầm tưởng.
Ỏ đó là hiện thân của ồn ào, sự tranh đua và lòng kiên trì, bao ý thức hệ cũ nát từ làng quê của tôi vun vén suốt tuổi thơ đã dường như bị rửa sạch.
Mấy năm vất vã đó cũng trôi qua, tôi ra trường mà như người chưa thể trưởng thành như một công dân Sài Gòn.
Người Quảng Trị nhút nhát và thiếu thốn nền tảng giáo dục tốt như tôi thật khó để làm được một điều gì nên trò giữa Sài Gòn bon chen, cái bản tính cố hữu của tôi như thứ tập quán làng quê khó thay đổi được.
Tôi trụ lại Sài Gòn 3 tháng sau khi tốt nghiệp và men lên Tây Nguyên.
Ngày tôi quay về, mũa Xuân vẫn gió rét, vẫn bùn lầy, vẫn run run phùn bấc, vẫn tiếng trọ trẹ Quảng Trị quen thuộc,thế mà tôi như chim lạc đàn bay về tổ ấm, tôi lâng lâng khi gặp lại mẹ, gặp con đường làng quen thuộc và gọi tên cúng cơm mấy đứa bạn năm xưa. Tôi như được bao bọc giữa núi tình bà con, chòm xóm, đã vô cùng.
Những mùa xuân sau, khi xe bắt đầu lăn bánh chở tôi đi theo con đường nam tiến, con đường mưu sinh lắm gian truân mệt nhọc, lòng tôi cảm thấy trĩu nặng nỗi buồn.
Cái chia tay với thằng bạn không còn hớn hở như năm xưa nữa.
Quảng Trị ơi! Tôi muốn về.

Thứ Tư, 24 tháng 11, 2010

Hỏi Em Mùa Đông Quảng Trị

Tôi hỏi em mùa đông Quảng Trị
Có buồn
Có gió bấc
Có mưa sa
Có xóm chiều khói buông lều ngói
Có lâm thâm cám cảnh hoàng hôn?
Tôi hỏi em mùa đông Quảng Trị
Phía chân cầu
Phía cánh đồng
Trên lối qua làng bè bạn
Trên đồng tử trẻ thơ
Còn mưa phùn ngày ngày tháng tháng?
Một vùng trời mây đi
Tôi hỏi em mùa đông Quảng Trị
Có chạnh lòng tro bếp sớm mai
Gió tít tắp buồn phiền giấc ngủ
Hao hao em
Đôi bàn chân lạnh
Vành môi khô
Mùa đông hẳn chán chường?
Tôi gửi em bây chừ Quảng Trị
Một nhúm nắng suy tư
Chiều mơ hồ.

Thứ Ba, 23 tháng 11, 2010

.Kêu gọi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng từ chức

                                         Vinashin
Một luật sư có tiếng của Việt Nam kêu gọi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhận "trách nhiệm chính trị" trong vụ Vinashin và "từ chức", một ngày trước khi ông Dũng có buổi trả lời chất vất trực tiếp trước Quốc hội.
Luật sư Trần Vũ Hải, người hôm 22/11 đã viết thư thúc giục đại biểu Quốc hội Nguyễn Minh Thuyết đòi Chính phủ cung cấp thông tin đầy đủ về Vinashin, nói về cả trách nhiệm của Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng và của ông Nguyễn Tấn Dũng:
"Anh nhận trách nhiệm ở đây là anh phải xin lỗi nhân dân, đúng ra là phải từ chức,".
Trả lời BBC qua điện thoại từ Việt Nam hôm 23/11, ông nói.
"Tôi thấy ông bộ trưởng ở Nhật Bản nhỡ lời có hai câu đã phải từ chức,"
"Ở đây trách nhiệm của anh đã quy thành văn bản rồi."
"Còn nếu ai cho rằng chức vụ là rất quan trọng, chúng ta không thể từ chức được thì là quan điểm của người ta."
"Nếu các nhà chính trị họ nhẹ nhàng đi, đó cũng là một nghề. Nhưng chúng ta không phải bám vào nghề đó. Là một nghề chúng ta có thể chuyển nghề, đến tuổi về hưu, chúng ta về nhà, chúng ta viết sách."
Trách nhiệm ở đây là anh phải xin lỗi nhân dân, đúng ra là phải từ chức
LS Trần Vũ Hải
Ông Hải nói các đại biểu Quốc hội cần "gây sức ép" để ông Nguyễn Tấn Dũng và những người có liên quan nhận trách nhiệm và nếu họ tiếp tục cương vị thì cần có cam kết nếu không phục hồi được Vinashin vào một thời điểm cụ thể trong tương lai, họ sẽ phải từ chức.
Luật sư Hải cũng nói nếu chỉ nói "chính phủ nhận trách nhiệm" là chưa đủ và không công bằng cho nhiều thành viên chính phủ không có liên quan gì tới Vinashin.
Thông tin chính xác
Ông Trần Vũ Hải nói với BBC mặc dù luật không nói rõ nhưng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là người chịu trách nhiệm trực tiếp trong vụ Vinashin.
"Thực tế có thể nói rằng Thủ tướng Chính phủ là người đại diện sở hữu của Nhà nước Việt Nam tại tập đoàn Vinashin nếu chúng ta xem lại các văn bản về thí điểm tập đoàn này,"
Dự kiến Thủ tướng Dũng có buổi trả lời chất vấn trước Quốc hội ngày 24/11
"Ông ta có rất nhiều quyền, như là phê chuẩn vốn điều lệ, chấp nhận các thành viên mới của tập đoàn, các dự án nào không thuộc thẩm quyền của hội đồng quản trị."
Vị luật sư cũng nói có rất nhiều thông tin khác nhau về số nợ của Vinashin và ông khuyến cáo các đại biểu Quốc hội đòi có những thông tin mới nhất và chính xác nhất.
Các chuyên gia kinh tế cũng đã chỉ ra nhiều điều bất hợp lý trong những con số mà Vinashin đưa ra trong đợt tái cơ cấu vừa được công bố cuối tuần qua.
Ông Hải nói với lãi suất 15%, hoặc thậm chí có thể là 20% đối với những khoản nợ quá hạn của Vinashin, chỉ riêng tiền trả lãi của tập đoàn này cũng có thể lên tới hàng ngàn tỷ đồng mỗi năm.
Thời gian qua, dư luận trong và ngoài nước quan tâm nhiều đến kiến nghị của đại biểu Quốc hội Nguyễn Minh Thuyết, người đã yêu cầu lập ủy ban của quốc hội để điều tra vụ Vinashin.
Giáo sư Thuyết cũng chỉ đề nghị điều tra rồi bỏ phiếu tín nhiệm Thủ tướng cùng những người có liên quan trong vụ này.
Nhưng ở một mức cao hơn nữa, ông Trần Vũ Hải nay nói thẳng về trách nhiệm chính trị và đề nghị thủ tướng từ chức.
Các vụ tranh cãi quanh những dự án lớn của chính quyền Việt Nam ngày càng xuất hiện công khai và có thể thành một làn sóng xã hội, cho thấy bất đồng về quan điểm không còn là điều người ta chỉ dám bàn nhỏ nhẹ nơi riêng tư.

Theo ( BBC.CO.UK/VIETNAMESE)

Thứ Hai, 22 tháng 11, 2010

Vietnamnet bị tin tặc tấn công

VietnamNet, một trong các tờ báo mạng hàng đầu Việt Nam, bị tin tặc tấn công và làm tê liệt nhiều tiếng đồng hồ sáng 22/11.

Nguồn tin tại VietnamNet xác nhận với BBC rằng vụ tin tặc đã xảy ra từ khoảng 3 giờ sáng thứ Hai, giờ Hà Nội.
Nguồn tin này nói các nhân viên đã khôi phục được tờ báo, tuy nhiên cho tới 11 giờ sáng, khi truy cập địa chỉ http://www.vietnamnet.vn, người đọc vẫn nhận được thông báo 'Server is too busy' (server quá bận).
Cho tới giữa giờ chiều thứ Hai, trang VietnamNet đã hoạt động trở lại, tuy vẫn chậm.
Chuyên trang Tuần Việt Nam của tờ báo điện tử này vẫn truy cập được bình thường.
Thông báo của VietnamNet viết: "Từ 3h sáng nay, 22/11, do bị hacker tấn công nên toàn bộ hệ thống báo VietNamNet không thể truy cập được."
Ban biên tập tờ báo hứa "Chúng tôi đang nỗ lực khắc phục và khôi phục hệ thống hoạt động trở lại trong thời gian sớm nhất."
Nguồn tin tại VietnamNet nói hiện chưa xác định được hacker từ đâu và tấn công trang tin với mục đích gì.

Thông tin gây tranh cãi

Một số blogger Việt Nam trong khi đó truyền nhau hình ảnh được nói là ghi lại lúc 3 giờ sáng ngày 22/11 khi vào trang VietnamNet.
Trên đó, kẻ được cho là hacker để lại thông điệp bằng tiếng Anh và Ảrập, với hình kinh Koran ở trên chữ Allah (Đấng Tối cao) bằng tiếng Ảrập.
Thủ phạm tấn công cũng tự nhận là một nhóm hacker Algeria.
Thông tin này chưa thể được kiểm chứng.
VietnamNet là một trong các tờ báo mạng đông người truy cập nhất ở Việt Nam, luôn đứng thứ hạng cao trong các bảng xếp hạng.
Với nội dung phong phú, VietnamNet cũng được đánh giá là một trong số ít tờ báo hiếm hoi "dám" đăng những thông tin gây tranh cãi, như kế hoạch khai thác bauxite ở Tây nguyên, hay gần đây nhất là kiến nghị bỏ phiếu tín nhiệm Thủ tướng Việt Nam.
Cơ quan chủ quản tờ báo này là Bộ Thông tin-Truyền thông Việt Nam.
Một nghiên cứu mới gần đây của công ty an ninh mạng McAfee nói các tên miền của Việt Nam đang trở thành lãnh địa cho tội phạm công nghệ.
Khoảng 58% các trang mạng dùng đuôi .vn có chứa các đoạn mã xâm nhập, gây nguy cơ cho người truy cập.

Bô-xít Tây Nguyên: Chế tài nào khi xảy ra rủi ro?

Tác giả: TS. Nguyễn Sỹ Phương, CHLB Đức
- Dự án khai thác bô-xít Tây Nguyên, mấu chốt không còn nằm ở chỗ dừng hay tiếp tục nếu một khi "ván đã đóng thuyền", mà chính ở chỗ chế tài khi xảy ra rủi ro, nhất là tai nạn vỡ hồ bùn đỏ tầm cấp dạng MAL Zrt ở Hungari hay BP để tràn dầu ở Mỹ.         
LTS: Dự án bô-xít Tây Nguyên, dù tạm hoãn hay tiếp tục triển khai, giờ không còn là vấn đề cấp thiết nữa. Quan trọng hơn, làm sao để giảm thiểu thiệt hại khi rủi ro xảy ra? Đó không chỉ là vấn đề của bô-xít Tây Nguyên, mà của tất cả các dự án khác, khi tác dụng phụ của nó tác động mạnh đến con người và môi trường sinh thái.
Bài viết dưới đây của TS. Nguyễn Sỹ Phương từ CHLB Đức là một góc nhìn nhằm góp ý xây dựng về cách vận hành dự án bô-xít ở Tây Nguyên sao cho hiệu quả, an toàn. Diễn đàn Kinh tế Việt Nam (VEF) xin trân trọng giới thiệu.
Doanh nghiệp làm, hậu họa Nhà nước "gánh"
Đặc trưng cơ bản nhất phân biệt nền kinh tế thị trường, là dứt khoát phải có 2 đối tượng bên bán và bên mua nghịch nhau về quyền lợi, bên này hơn thì bên kia thiệt và ngược lại.
Cũng từ đó, khác hẳn với nền kinh tế quản lý tập trung nhằm hoàn thành kế hoạch Nhà nước giao, doanh nghiệp trong nền kinh tế thị trường (trừ những doanh nghiệp nhằm mục đích xã hội, không kinh doanh) hoàn toàn theo đuổi mục đích lợi  nhuận - thiếu động cơ này không thể có nền kinh tế thị trường - "máu mê" tới mức như Mác nói "lãi 300% thì thắt cổ nó cũng sẵn sàng".
Một khi đã sẵn sàng đánh đổi cả tính mạng mình thì vận mệnh, lợi ích người khác họ cũng không ngoại trừ, pháp luật vì vậy bắt buộc phải chế tài họ bằng cách gánh chịu trách nhiệm trước mọi hậu họa.
Đó chính là vai trò chức năng bắt buộc của mọi nhà nước gắn với nền kinh tế thị trường. Thiếu đặc trưng này, nền kinh tế thị trường không cần chờ đến nền kinh tế quản lý tập trung phủ định, chắc chắn đã phải cáo chung từ lúc khởi thủy, không thể phát triển mạnh mẽ, trở thành toàn cầu hoá như hiện nay, bởi quy luật xã hội bền vững chỉ xảy ra một khi lợi ích và trách nhiệm cân bằng, nếu không tự nó phải đổ vỡ!
Khai thác bô-xít hay bất cứ khoáng sản nào ở bất kỳ nước nào có nền kinh tế thị trường cũng là đối tượng kinh doanh của doanh nghiệp, theo đuổi mục đích lợi nhuận tối đa.
Người bán khoáng sản không ai khác ngoài Nhà nước, để thu tiền dưới dạng thuế tài nguyên hoặc trích nộp lợi nhuận, nhiều như có thể. Nhìn dưới góc độ động cơ "máu mê" trên, Nhà nước và doanh nghiệp khai thác là hai đối tác đóng vai trò kẻ bán người mua không hơn, không kém!
                                         Toàn cảnh nhà máy alumin ở Tân Rai
Chính vì vậy, cả hai bên bán và mua phải chịu trách nhiệm vô hạn bồi thường thiệt hại, được chế tài bởi pháp luật, đối với hậu quả nó gây ra cho người dân vốn là chủ nhân của đất nước có khoáng sản đó.
Vụ bồi thường thiệt hại tràn dầu vịnh Mexico do tập đoàn đa quốc gia BP gây ra cho nước Mỹ là một minh chứng đang thời sự.
Lúc đó, Tổng thống Obama cam kết huy động cả quân đội để khắc phục, nhưng đặt điều kiện hãng BP phải thanh toán mọi chi phí, bởi không lý gì, lãi thì chỉ mình BP hưởng, còn thiệt hại xảy ra thì nhà nước, mà rốt cuộc là người đóng thuế, phải gánh chịu.
Kết quả, tính đến đầu tháng này, BP đã phải trả Chính phủ Mỹ chi phí làm sạch môi trường lên tới 390 triệu USD, chưa tính các khoản phải trả cho một núi đơn kiện của vô số cá nhân, doanh nghiệp đòi bồi thường thiệt hại.
Riêng khắc phục sự cố, bịt miệng giếng dầu chặn tràn, BP chứ không phải nước Mỹ, đã phải tự bỏ ra tới 8 tỷ USD. Dự kiến tổng chi phí của BP sau thảm họa này sẽ lên tới 32,2 tỷ USD.
Vụ thảm hoạ bùn đỏ do Tập đoàn nhà nước MAL Zrt Hungari khai thác gây ra, chấn động thế giới vừa qua, lại là một nghịch chứng.
Khác với BP ở Mỹ, không phải MALZrt mà nhà nước cùng nhân dân họ phải dốc mọi nhân, tài, vật lực cứu hộ dân chúng bị nạn, bởi doanh nghiệp này đặt dưới sự giám sát và điều hành trực tiếp của Nhà nước, giao cho trung tướng TS Bakondi György, Cục trưởng Cục Phòng chống thảm họa Quốc gia (OKF) đứng đầu.
Nghĩa là, nó không độc lập như BP, nên không thể chịu trách nhiệm với hậu họa - di sản của nền kinh tế quản lý tập trung trước kia ở nước này, vẫn giữ nguyên quyền lực Nhà nước đối với với doanh nghiệp nhà nước, nên hậu họa chúng gây ra, trách nhiệm Nhà nước phải gánh trọn là lẽ đương nhiên.
Bô-xít Tây Nguyên: Chế tài nào khi xảy ra rủi ro?
Ở nước ta, vấn đề bô-xít Tây Nguyên, Tập đoàn Công nghiệp Than khoáng sản Việt Nam (TKV) không những không độc lập như MAL Zrt của Hungari, mà còn đóng luôn vai trò người bán là Nhà nước.
Đó là khi ông Lê Dương Quang, Chủ tịch HĐQT, chức danh của tập đoàn, tức người mua, trước mọi tầng lớp nhân sỹ trí thức lo ngại thảm họa môi trường kiến nghị Nhà nước ngừng dự án, lại trả lời với tư cách Nhà nước (người bán): "Tôi khẳng định lại, không có lý do gì mà dừng dự án, ngược lại phải đẩy nhanh tiến độ xây dựng để sớm đạt hiệu quả".
Còn ông Dương Văn Hòa, Phó Tổng giám đốc Tập đoàn, người trực tiếp điều hành doanh nghiệp, ủng hộ theo, bằng cách "mặc cả" đã đầu tư trên 400 triệu USD vào dự án bô-xit Tây Nguyên trong tổng vốn đầu tư khoảng 12.000 tỷ đồng (chừng 600 triệu USD).
Nghĩa là, nghiễm nhiên coi thiệt hại đó là của Nhà nước, tức người bán, chứ không phải của người mua (TKV), nên đòi Nhà nước phải có trách nhiệm, chứ không phải đòi chính TKV mà ông đại diện, phải chịu trách nhiệm pháp lý.
Nơi đây sẽ là hồ bùn đỏ trong tương lai ở Tân Rai (Lâm Đồng)

Về phần Nhà nước, khác với quan điểm của Tổng thống Obama buộc BP phải bồi thường, Bộ Tài nguyên và Môi trường ta với chức năng cơ quan nhà nước, tức người bán, lại đóng vai trò người mua, khi Bộ trưởng Phạm Khôi Nguyên trả lời phỏng vấn báo chí về độ an toàn hồ chứa bùn đỏ vốn thuộc trách nhiệm bên mua TKV: "Chúng tôi chia ra từng lô, mỗi lô 5 ha, kín đầy từng lô và đảm bảo an toàn mới chuyển sang lô khác".
Tài chính cũng vậy. Trung tâm Quan trắc môi trường của Bộ Tài nguyên và Môi trường đối với khu vực sản xuất bô-xít thuộc chức năng nhà nước không phải do ngân sách mà lại do người mua TKV chi trả, nghiã là người mua "nuôi" người bán.
Lý do cả bên mua lẫn bên bán đóng vai trò cả bán lẫn mua bắt nguồn từ bản chất cố hữu của nền kinh tế quản lý tập trung bằng quyền lực cùng bộ máy nhà nước.
Mua bán được định nghĩa là quá trình chuyển quyền sở hữu từ người bán sang người mua; trong khi nền kinh tế quản lý tập trung lại coi nhà nước là chủ nhân trực tiếp điều hành mọi doanh nghiệp nhà nước, nên quá trình mua bán giữa chúng thực chất chỉ chuyển quyền sử dụng, chứ không phải thay đổi chủ sở hữu, trước sau vẫn của nhà nước.
Từ đó, các tập đoàn nhà nước, như TKV được cơ cấu nhân sự cấp thứ trưởng, đặt dưới quyền lãnh đạo trực tiếp của Thủ tướng Chính phủ vốn mang chức năng hành pháp, bổ nhiệm nhân sự, phê duyệt kế hoạch, đúng chức năng của tổng giám đốc tập đoàn ở các nước hiện đại.
Ở họ, doanh nghiệp dù của Nhà nước vẫn độc lập với Nhà nước, tổng giám đốc chứ không phải Nhà nước, chịu trách nhiệm vô hạn đối với nó.
Chẳng hạn, Đức đưa vào Hiến pháp: Cấm quan chức chức chính phủ tham gia ban giám đốc hay HĐQT (điều 66), nhằm "cách ly" nhà nước đồng nghĩa với quyền lực, ra khỏi kinh doanh do quy luật thị trường chi phối.
Và cũng chính nhờ vậy, khi gây ra thiệt hại tự bản thân doanh nghiệp phải bồi thường như trường hợp tập đoàn BP chứ không phải những quốc gia có cổ phần trong đó.
Một khi cả người bán lẫn người mua đều đóng cùng một vai trò cả mua lẫn bán, thì không một thương vụ nào không trôi chảy. Dự án khai thác bô-xít ở ta, vì vậy mấu chốt không còn nằm ở chỗ dừng hay tiếp tục, nếu một khi ván đã đóng thuyền, mà chính ở chỗ chế tài khi xảy ra rủi ro, nhất là tai nạn vỡ hồ bùn đỏ tầm cấp dạng MAL Zrt ở Hungari hay BP để tràn dầu ở Mỹ.
Khác với tính độ rủi ro trong sòng bài, cá cược, nhằm ăn thua; trong tai nạn, xác định độ rủi ro nhằm trù liệu mức thiệt hại để tính trước trị giá bồi thường.
Theo đó, thiệt hại trù liệu khi xảy ra tai nạn càng lớn, thì hệ số an toàn càng phải tăng. Như trong tai nạn giao thông, khi chuyển từ xe máy, sang ôtô, tới tầu hoả, máy bay; ngưỡng giới hạn rủi ro phải bằng không.
Hồ điều hoà (ảnh P.H)

Khi thiệt hại trù liệu vượt quá khả năng bồi thường, giải thích tại sao không nước nào đặt nhà máy điện nguyên tử giữa lòng thành phố hay khu vực đông dân, mặc dù độ an toàn rất lớn? Sự cố nổ nhà máy điện nguyên tử Chernobyl chỉ xảy ra độc nhất một lần trong lịch sử nhân loại.
Hồ chứa bùn đỏ Tây Nguyên, Bộ Tài nguyên và Môi trường cùng TKV đã cố gắng hết sức mình để bảo đảm an toàn tối đa, đạt "các tiêu chuẩn hiện đại của thế giới, với các chỉ tiêu về môi trường nghiêm ngặt nhất của Việt Nam; sẽ "nâng thiết kế chống động đất từ 7 độ lên 9 độ Richter" (nghĩa là an toàn cả khi xảy ra trận động đất ngày 26/12/2004, tại Ấn Độ Dương, tạo ra sức mạnh tương đương 23.000 quả bom nguyên tử, cướp đi tổng cộng 227.900 sinh mạng); lường cả giải pháp vỡ hồ, bằng cách chia lô, để vỡ hồ nọ có hồ kia ứng cứu...v..v.
Tuy nhiên mọi cố gắng trên chỉ giảm thiểu được rủi ro, chứ không có nghĩa rủi ro bằng không.
Nói cách khác, không thể loại trừ hồ bùn đỏ bất khả kháng vỡ hoàn toàn cùng lúc, (chưa tính độ nhiễm độc cả nước sông khi lũ lụt, lẫn nước ngầm do tích lũy theo thời gian như trường hợp bức tử sông Thị Vải).
Tây Nguyên là mái nhà của Đông Dương, lúc đó bùn đỏ tràn xuống sông Đồng Nai, không ngoại trừ vào Biên Hòa, TP.HCM uy hiếp môi trường sống của hàng chục triệu người, so với thị trấn Ajka ở Hung ngập trong bùn đỏ chỉ 35.000 dân!
Rủi ro trên, về mặt lý thuyết, không có nghĩa buộc phải dừng dự án bô-xít, nếu thiệt hại xảy ra được cam kết bồi thường hoàn toàn bằng thực lực tài chính, dù nguyên nhân chủ quan hay bất khả kháng, như BP đã làm.
Thực lực đó chỉ có thể bảo đảm bằng hai cách: 1. Vẫn coi TKV là doanh nghiệp nhà nước trong nền kinh tế quản lý tập trung, không độc lập, giống như MAL Zrt.
Trong trường hợp này, nhà nước phải dự toán được tổng trị giá thiệt hại khi vỡ hồ bùn đỏ hoàn toàn, từ đó lập quỹ dự trữ quốc gia bồi thường tương ứng, trích từ nguồn thu khai thác bô-xít, và nhất thiết phải được Quốc hội thông qua, bởi nó đe doạ trực tiếp lợi ích tính mạng cả chục triệu người cùng lúc.
2. Coi TKV như BP, phải tự thanh toán mọi thiệt hại khi xảy ra rủi ro. Nếu vốn tự có của TKV không tương xứng với tổng thiệt hại trù liệu, thì buộc phải mua bảo hiểm quốc tế, để họ chi trả lúc xảy ra rủi ro, như hoạt động kinh doanh có điều kiện ở các nước hiện đại.
Bảo hiểm và lập quỹ dự phòng chính là đòi hỏi của nguyên lý phát triển nhanh và bền vững, vốn bắt buộc ở các quốc gia hiện đại, không có gì lạ lẫm, nay ở ta đã được thể hiện trong Dự thảo Đại hội Đảng sắp tới, sau khi nền kinh tế trải qua quá nhiều bất ổn và hiện đang phải đối diện với nhiều nguy cơ mất cân đối; cũng là cơ hội và thước đo khẳng định quyết tâm trên của Đảng bằng hành động cụ thể, không chỉ trên Nghị quyết.

Thứ Bảy, 20 tháng 11, 2010

Nắng trải dài mấy ngàn năm khô khốc , bão tố quần vây hàng trang sử của tổ tiên miền đất cát đá và gió Lào Quảng Trị, đã tinh chắt những món ăn túy hảo có một không hai.
Cái khô cằn về thời tiết không làm cong queo được chất tinh hoa của con người và từ đó Quảng Trị sản sinh ra những món ăn nức lòng bụng dạ của biết bao tha nhân lai vãng xứ Thuận Hóa xa xưa này.
Cháo bột Hải Lăng, cũng không hẳn Cháo mà gọi bánh canh cá lóc thì đúng hơn.Người thực khách như bị mê hoặc trước vẻ đẹp của hương vị ngạt ngào của sự lạ lẫm, như đứng trước một mỹ nhân đầy gợi cảm mà huyền bí, thon thả mà say mê, cổ kín mà khêu gợi.Thực khách có thể tưởng tượng ra chân dung của giấc mơ nào đó, như những chàng trai độ tuổi thiếu niên dậy thì mơ một nàng tiên từ trên trời bay xuống, lượn lờ quanh giấc mơ.
Và không thể không nao lòng trước hương khói bốc lên ngào ngạt của sự pha trộn của mùi hương củ nén, của lá hành, của những con cá lóc đồng được tao thứ nước mắm cá cơm nguyên chất tinh lọc kỹ càng.
Thứ bột mì được nhồi cẩn thận rồi sắt ra từng sợi nhỏ li ti bởi bàn tay khéo léo tảo tần chịu thương chịu khó của người con gái Quảng Trị. Và vị tiêu Vĩnh Linh nguyên chất hòa quyện với những trái ớt cay xè Quảng Trị thứ thiệt đã làm nên một nồi cháo bột đầy hấp lực.
Nước miếng tôi đã không ít lần chảy vào cuống họng rồi nuốt chửng gọn gàng xuống miền bụng một cách thèm muốn suốt tuổi thơ, mỗi khi ngửi thấy nồi cháo của mẹ sắp được hoàn thành.
Cái cách bay lên của khói không khác gì chàng tân giai nhân ngày xưa trải chiếc khăn trắng mịn mà xuống chiếu giường rồi run rẩy lần đầu cởi chiếc cúc áo của nàng tân nương.
Cái mùi thơm của cháo như hương vị của thiếu nữ đôi mười chạm vào mớ xúc cảm hỗn độn nhảy múa trong trí não chàng lần đầu tiên.
Vị cháo ngọt ngào xen lẫn hơi cay, những miếng cá lóc đồng ẩn hiện dờ dật trong cháo khiến thực khách như muốn du tìm và khám phá vẻ đẹp tiềm ẩn của mê cung huyền bí, những sợi bột mì nằm suôn đều như thể mời mọc và chọc tức vị giác.
Và tất thảy đã đánh thức vào lòng ham muốn của dạ dầy, người khách như chàng tân giai nhân trong đêm tân hôn mất  ngủ, mải mê kiếm tìm và thỏa mản, thưởng thức và cảm nhận, no say mà vẫn không ngừng ngơi nghỉ.
Chính vì thế, cứ một tô, rồi đến hai tô. Thứ cháo bột Quảng Trị cay xè càng ăn bao nhiêu thì mồ hôi ròng rã chảy ra bấy nhiêu, chảy khắp người,bao nhiêu khí độc hại tích tụ được giải mã và tuôn ra, bao nhiêu thèm muốn được đáp đầy thỏa thích.
Ăn cháo bột Quảng Trị ngày trời hè nóng oi bức , bức xạ thứ cát trắng quen thân với xứ sở thật ngon, và ăn thứ cháo này vào những ngày trời đông mưa phùn lạnh thấu xương da càng ngon hơn.
Đó là món ăn chắt lọc từ những con sông hiền hòa xứ Quảng, từ những mái làng thanh bình bao năm, chắt lọc từ nắng, từ gió Lào, từ cát, từ những thớ đất khô cằn của ông cha.
Đó là món ăn phảng phất chút mặn từ biển, ngọt ngào từ đồng quê, son sắc từ bàn tay tảo tần khéo léo của con gái Quảng Trị.
Món ăn tinh túy hơn mà ai đã từng ăn nó mới thấm đẫm được chất lịch sử của vùng đất Thuận Hóa xưa đã kết tinh vào hương cháo, nó mang đậm phẩm chất và thân phận của con người Quảng Trị, mang hình hài của thời tiết và thổ nhưỡng của quê hương, tính cách dân dã , hiếu khách, tảo tần chịu thương chịu khó của dân nơi này.
Những người con Quảng Trị đi xa không ít người nhớ cháo bột như nhớ mẹ, lâu lâu phải thu xếp về thăm kẻo lâu ngày nghĩ đến tự dưng thấy nước miếng ròng ròng trôi xuôi xuống cổ,
Đối với người Quảng Trị, cháo bột như hình bóng của mẹ hiền luôn ẩn hiện đâu đó trong kí ức mình, và khi nhớ về cháo bột, họ cảm thấy yêu quê " miềng" hơn biết bao nhiêu.....

Thứ Ba, 16 tháng 11, 2010

Không có việc Chính phủ chặn không cho thanh tra Vinashin ( Vietnamnet)

Trả lời chất vấn ĐBQH Vũ Quang Hải (Hưng Yên) về việc vì sao có tới 11 lần thanh tra, kiểm toán Vinashin mà vẫn để xảy ra hậu quả nặng nề, Tổng Thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền khẳng định: “Không có việc Thanh tra Chính phủ trì hoãn thanh tra và cũng không có việc Chính phủ đã chặn lại không cho thanh tra đối với Vinashin”.
Trong công văn trả lời chất vấn (theo đường văn bản) gửi ĐB Vũ Quang Hải, Tổng Thanh tra Chính phủ giải trình rõ nội dung của 11 cuộc thanh tra, kiểm toán (từ 2006 – 2009).
Thanh tra Chính phủ chỉ tiến hành thanh tra một lần duy nhất với với ba phòng thí nghiệm trọng điểm quốc gia, nội dung chỉ tập trung việc xây dựng và trang bị phòng thí nghiệm, bể thử mô hình tàu thủy.
Ngoài ra, có bốn cuộc thanh tra, kiểm tra chuyên ngành.
Cụ thể, Bộ Tài chính kiểm tra việc quản lý, sử dụng trái phiếu quốc tế, năm 2006; Bộ Xây dựng thanh tra công tác đầu tư xây dựng tại Công ty Vận tải thủy Cần Thơ, Công ty TNHH một thành viên Đóng tàu và công nghiệp hàng hải Sài Gòn, năm 2007; Bộ Kế hoạch và đầu tư kiểm tra việc thực hiện, sắp xếp, bố trí lại kế hoạch đầu tư phát triển, năm 2008; Bộ Tài chính thanh tra về quản lý tài chính của Vinashin.
Cơ quan Đảng tiến hành một cuộc kiểm tra (việc thực hiện nghị quyết T.Ư 3 về đổi mới, phát triển, nâng cao hiệu quả hoạt động doanh nghiệp nhà nước, năm 2009).
Ủy ban Thường vụ Quốc hội tiến hành một cuộc giám sát về thực hiện chính sách, pháp luật quản lý, sử dụng vốn, tài sản nhà nước tại Vinashin, năm 2009.
Ngoài ra, có bốn cuộc kiểm toán độc lập (do kiểm toán quốc tế KPMG thực hiện kiểm toán đối với báo cáo tài chính của Vinashin từ năm 2006-2009).
Theo ông Trần Văn Truyền, Bộ Tài chính thực hiện kiểm tra định kỳ hàng năm hoặc đột xuất việc quản lý, sử dụng vốn, trái phiếu quốc tế theo quy định của pháp luật.
Nếu tính thêm cả cuộc kiểm tra do Uỷ ban Kiểm tra Trung ương thực hiện từ tháng 1 đến cuối tháng 6/2010 và cuộc thanh tra mà Thanh tra Chính phủ vừa kết thúc tuần qua thì từ năm 2006 đến nay đã có ít nhất 13 cuộc thanh tra, kiểm tra, kiểm toán, giám sát với Vinashin.
“Nhưng mỗi cuộc chỉ đề cập đến một hoặc một số nội dung nhất định, duy chỉ có 1 cuộc thanh tra của thanh tra Bộ Tài chính tiến hành năm 2008 là thanh tra về quản lý tài chính của Vinashin”, ông Truyền cho hay.
Tổng Thanh tra Chính phủ cũng “phân trần” thêm, năm 2008, khi tiến hành thanh tra các phòng thí nghiệm trọng điểm quốc gia, Thanh tra Chính phủ đã báo cáo những sai phạm của Ban quản lý dự án (Viện khoa học Tàu thuỷ, thuộc Vinashin) với Thủ tướng, được Thủ tướng đồng ý.
Liên quan đến hai lần “hoãn” thanh tra năm 2009, 2010, ông Trần Văn Truyền cũng giải thích chi tiết hơn.
Theo đó, cuối năm 2008, Thanh tra Chính phủ đã chủ động đưa tên Vinashin vào chương trình thanh tra năm 2009, được Thủ tướng phê duyệt. Nhưng rồi chính tập đoàn Vinashin đã đề nghị lùi thời gian.
“Thanh tra Chính phủ không chấp nhận lùi thời gian, nhưng ngày 23/4/2009, Văn phòng Chính phủ đã thông báo ý kiến chỉ đạo của Thủ tướng với nội dung để tập trung phát triển sản xuất chống suy thoái kinh tế, nhất trí lùi thời gian thanh tra tại các tập đoàn, tổng công ty nhà nước”.
Năm 2010, kế hoạch thanh tra tiếp tục bị “đình” lại để tránh trùng lặp với đoàn làm việc của uỷ ban kiểm tra Trung ương.
Và cuối cùng, việc thanh tra toàn diện Vinashin chỉ được tiến hành vào tháng 7 năm nay, khi mà mọi sai phạm của tập đoàn này đã được Uỷ ban Kiểm tra Trung ương chỉ rõ và Chính phủ ban hành kế hoạch tái cơ cấu.
“Như vậy, Thanh tra Chính phủ đã chủ động nắm tình hình, xây dựng kế hoạch, chương trình và kịp thời ra quyết định thanh tra đối với Vinashin. Không có việc Thanh tra Chính phủ trì hoãn thanh tra và cũng không có việc Chính phủ đã chặn lại không cho thanh tra đối với Vinashin”, ông Trần Văn Truyền đánh giá.
Tổng Thanh tra Chính phủ đánh giá, để xảy ra sai phạm ở tập đoàn này, “trước hết và chủ yếu do nguyên nhân nội tại Tập đoàn Vinashin, đồng thời có nguyên nhân quan trọng từ trách nhiệm quản lý và những bất cập trong thể chế về tổ chức, quản lý, thanh tra, kiểm toán, giám sát với DNNN nên đã có sự chậm trễ phát hiện và phát hiện không đầy đủ”.
Trao đổi với báo giới tại hành lang kỳ họp chiều nay, Tổng Thanh tra Chính phủ cho hay, cuộc thanh tra toàn diện Vinashin đã kết thúc tuần qua. Thanh tra Chính phủ đang soạn dự thảo báo cáo gửi lên Thủ tướng để ra kết luận cuối cùng.
Tổng Thanh tra Chính phủ khẳng định, vừa qua, mọi vấn đề do Thanh tra Chính phủ kết luận đều được chỉ đạo thực hiện.
“Nội dung kết luận vẫn là những ý kiến kết luận của Thanh tra Chính phủ. Còn việc báo cáo Thủ tướng để Thủ tướng xem xét đánh giá toàn bộ vấn đề và chỉ đạo việc thực hiện các kết luận đó”, ông Truyền cho hay.
Tổng thanh tra chính phủ Trần Văn Truyền
Theo Tổng Thanh tra Chính phủ, do Luật hiện hành quy định chưa rạch ròi nên có lúc dẫn đến tình huống người đứng đầu cơ quan hành chính can thiệp rất sâu, cụ thể vào kết luận thanh tra.

Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010

Thành viên Mặt trận Tổ quốc đòi hỏi dân chủ

luật gia, cựu quan chức cao cấp Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam ở TP Hồ Chí Minh vừa công bố hai bài viết kêu gọi đấu tranh cho dân chủ và yêu cầu công bố rộng rãi cho toàn dân kiến nghị của các trí thức, nhân sỹ đòi dừng dự án Bauxite Tây Nguyên gây nhiều tranh cãi.
"Lòng dân đang rất bất an, dân không thể tiếp tục tin yêu chế độ nếu tình hình cứ tiếp tục như thế này," trên trang mạng Bấm Bauxite Việt Nam, ông Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó Chủ tịch Mặt trận TQVN TPHCM nhận định về tâm lý chung trong quần chúng.
"Đảng Cộng sản phải nhận rõ vấn đề để chủ động chuyển đổi thể chế chính trị phù hợp với tình hình mới," ông Đằng lên tiếng trong bài viết có tựa đề "Dân chủ là giải pháp cho các vấn đề của đất nước" khởi đăng trên trang mạng không chính thức trong nước, hôm 15/11.
Sau khi nêu dẫn chứng về việc lãnh đạo láng giềng của quốc gia cộng sản Trung Quốc, Thủ tướng Ôn Gia Bảo vừa công khai cảnh báo nguy cơ của ĐCS Trung Quốc nếu không 'cải cách để dân chủ hóa xã hội,' người hiện đang giữ chức Phó Chủ nhiệm Hội đồng Tư vấn về Dân chủ và Pháp luật thuộc Ủy ban Trung ương MTTQVN, nhận định:
y nhiên, toàn dân không thể thụ động ngồi chờ chính quyền tự thay đổi," ông Đằng viết. "Trong đời hoạt động của mình, tôi luôn được dạy rằng: không có người cai trị nào tự nguyện từ bỏ quyền lực, ghế ngồi của mình."
"Dân chủ chỉ có được qua đấu tranh."
Đánh giá rằng việc đấu tranh mà không phá vỡ 'sự ổn định chính trị' là một bài toán phải giải quyết, tuy nhiên ông Đằng khẳng định: "Nhưng quyết không thể nhân danh ổn định mà kìm hãm cuộc đấu tranh để xây dựng nền dân chủ."
'Tín hiệu đáng mừng'
Ông cũng đánh giá những tín hiệu xã hội mà ông cho là đáng mừng về điều mà ông gọi là sự 'nâng cao ý thức dân chủ' của người dân.
Ông Đằng trích dẫn các trường hợp người dân khởi kiện các cơ quan nhà nước vì xâm phạm lợi ích của họ như một người dân ở Sài Gòn kiện ngành giao thông, người dân huyện Bình Chánh kiện điện lực thành phố và người dân tỉnh Quảng Nam kiện thủy điện xả lũ.
"Thời gian qua đã có những dấu hiệu đáng mừng về nâng cao ý thức dân chủ của người dân: những vấn đề lớn của đất nước người dân không còn để mặc chính phủ tự quyết định như thói quen từ trước đến nay...," cựu quan chức TPHCM tổng kết.
"Hơn thế nữa, người dân đã bắt đầu dám đứng lên thực hiện một quyền được pháp luật cho phép mà không ai có thể chụp mũ này nọ: quyền kiện các cơ quan nhà nước xâm phạm lợi ích công dân."
Trong khi trong nước đang rộ lên dư luận về các vụ bắt bớ những người bất đồng chính kiến hoặc có ý kiến phản biện, phản bác công khai Đảng Cộng sản và nhà nước, có khả năng tiếp tục sau vụ luật gia Cù Huy Hà Vũ bị bắt mới đây, cũng như một số trang blog cá nhân về thời sự, nghị luận chính trị xã hội, có thể bị 'tấn công' hoặc 'xóa sổ', tác giả bài bài báo viết:
"Trong cuộc đấu tranh cho dân chủ, chúng ta không có gì phải sợ..."
"Mà tại sao chúng ta phải sợ? Những người phải sợ là những người đi ngược lại lợi ích của đất nước, của nhân dân. Chắc chắn họ sẽ bị nhân dân chối bỏ, bị lịch sử phủ nhận."
Thông điệp nhắn nhủ
Còn trong bài viết thứ hai với tựa đề "Phải công bố bản kiến nghị về bauxite," ông Lê Hiếu Đằng trên trang mạng Bauxite Việt Nam 'nhờ' trang này nhắn nhủ một thông điệp tới các lãnh đạo cao cấp của Đảng và Nhà nước vốn là cựu đồng chí của ông trong thời gian chiến tranh.
"Nhân đây, tôi cũng xin qua mạng Bấm Bauxite Việt Nam để nhắn chủ những đồng chí từng sát cánh chiến đấu với tôi ở nội thành Sài Gòn - Gia Định, các chiến trường miền Đông Nam Bộ, ven Sài Gòn...," ông Đằng viết.
"Đó là các đồng chí Nguyễn Minh Triết, Trương Tấn Sang, Lê Thanh Hải. Mong các đồng chí lên tiếng đấu tranh để ngăn chặng những nguy cơ cho đất nước như Dự án Bauxite và việc cho thuê rừng đầu nguồn nói trên."
Sau khi đề nghị Quốc hội công bố rộng rãi bản kiến nghị trước toàn dân về dự án tranh cãi Bauxite, đồng thời yêu cầu cơ quan lập pháp này 'tập trung làm rõ' hai vấn đề trên, tránh 'để bị lạc hướng vì những chuyện khác', Luật gia Lê Hiếu Đằng kêu gọi:
"Đã đến lúc tất cả chúng ta, cán bộ, Đảng viên, nhân dân, phải có ý kiến, không thể nhân nhượng, không thể dĩ hòa vi quý với cái sai, cái nguy hại cho đất nước, cho dân tộc."
"Chúng ta không có gì phải sợ, vì chúng ta trong sáng, chúng ta thực tâm yêu nước thương nòi, chúng ta làm đúng theo luật pháp, hiến pháp."

Nguồn BBC


Ông Đằng kêu gọi cán bộ, đảng viên và nhân dân không nhân nhượng với cái sai, cái nguy hại cho đất nước, dân tộc.

Chủ Nhật, 14 tháng 11, 2010

Đêm Giang Hồ

Đêm dài vạt gió
Đời mình nhỏ
Nhúm cỏ ngoài mưa sa lầm lỡ
Hạt bụi trên miền đất mắc cỡ
Lủ chúng bơ vơ
Bơ vơ như đời mình nhỏ
Sống giữa giang hồ
đòi tập làm thơ
Mưa một đôi lần đi chợ
Mưa một vài lần lơ ngơ
Dạo quanh câu chữ
Đêm ngắn giấc mơ
Đời mình nhỏ
Ướt nhoè trang vở tuổi nhỏ
Đêm giăng hai chữ giang hồ

Căng Thăng

Cánh mưa gập bóng rừng
Đêm loan
Môi người bò lạc trên rốn gió
Miền bụng phơi bày ngõ phì nhiêu
Tôi ngập tràn bão
Đêm vật lộn sợi tình
Căng thăng.

Thứ Ba, 9 tháng 11, 2010

Thu Cao Nguyên

Hoa sữa thơm nồng nàn phố

Ban Mê xanh cơn mưa cụt cẫng ngày

Em gom hết mùa thu vào hương tóc

Môi tôi uống hết ánh trăng say.



Tháng 8 phiêu du trên phiếm đàn bắt gặp dấu thăng cảm xúc

Tiếng chim ríu rít thủ thỉ mưa

Khói cafe cao thấp triền dốc

Em Cao Nguyên trong tôi dòng Srepok trôi dịu dàng sử thi.



Em Daklak chúm chím môi hồng thiếu nữ

Tôi tắm mưa tuôn phù sa thầm thì

Em Daklak cất dấu thời gian trong lòng Bazan

Tôi khảo cổ vỉa đất hóa thạch tình yêu.



Ngày làm gió

Đêm vây lạnh

Sương khói hát lời thảo nguyên đất đỏ

Mưa nắng hát lời thời gian nương rẫy.



Hoang vu thanh âm

Thứ lữ nũng buồn

Giấc mơ bày hiện trường ca áo gấm

Nhung lụa vẻ vời bản thể mầm sinh.



Bàn tay em đan khung trời tháng 8

Lộc Vừng mùa trổ bông rụng tràn khứu giác

Thác ghềnh hồi xuân đầy đặn dậy thì

Thổ nhưỡng no say.



Thời gian ngủ ngon trên dấu mưa dàn dựng

Tôi ngát giấc mơ êm ái vuông tròn

Đêm Cao Nguyên

Ánh trăng chở ngây ngất rải khắp buôn làng.



Phập phồng gối lụa

Nụ cười nghiêng đêm

Tiếng chim hoan ca đâu đó mây trời

Phố phường phúc hạnh.



Em về kề má môi anh

Thơm lừng tháng 8

Anh du tìm nụ hôn lấp ló nhụy mùa

Như bầy ong vò vẽ.



Đêm thu

Lăn mình xuống phố ngạt ngào hoa sữa

Ban Mê run run như buổi đầu biết nắm tay em

Đêm làn da thiếu nữ.
(
http://quycali.vnweblogs.com)

Chủ Nhật, 7 tháng 11, 2010

Kí Ức Vẫn Mãi Em

Tôi ở phố mưa
Em ướt áo
Giao lộ chiều rít từng cơn buồn não
Ngõ gió cô liêu
Ban mai màu sậm
Nẻo đất đỏ hoang sơ sầm nẫu
Hương cafe thẩm thấu không gian
Căn nhà lá đổ
Mùa đông đang về
Tôi tìm em sớt môi vào nhau
Đàn chim hoang bay về tổ ấm
Ngày mưa sum vầy
Khói núi du lang buôn làng ẩm ướt
Chén rượu chiều cồn cào gan ruột
Tôi ở phố cao
Nhà em đầy gió
Hoàng hôn Cao Nguyên bồn chồn nỗi nhớ
Bàn tay thon
Chiu liu ngón nhỏ
Cũng lắm hao gầy
Những con đường và những hàng cây
Mùa đông rụng lá
Mưa đi qua những chiều giao lộ
Phố ngộ nỗi buồn
Tôi ngộ gặp em
Chiếc đèn đỏ không tên
Mưa vẽ thầm kí ức
Tôi ở phố nâu
Chờ em môi đỏ
Mùa đông về dù có lắm mưa
Chiều dù bạt gió
Kí ức vẫn mãi em.